Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương…
Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình
thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng
đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận
lời.
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào.
Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về… Chàng trai thì cứ
loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống… Đúng lúc cô gái định
đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ:
“Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe”. Gần như tất cả những người trong
quán nước đều quay lại nhìn anh… Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng
hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi
nói: “Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển,
thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng – giống như
cafe cho thêm muối vậy… Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ
quê hương và cha mẹ mình da diết…”. Cô gái nhìn anh thông cảm và dường
như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ
một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và
chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt… Câu chuyện cởi
mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình…
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua
những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có
thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với
những khó khăn của cô. Và… như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai
người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào
trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối…
Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó.
Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước…
Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư
viết: “Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã
không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong
cuộc đời… Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em
là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em…
Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối.
Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên
anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và
chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật
với em nhưng anh sợ… Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần
cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy… để được có em
và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh… Anh
yêu em!”.
Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức
thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối… Nếu
bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết:
Nó rất ngọt!!!

0 Komentar